MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? (3)

 

                                    Mến tặng ông Nguyễn.

                                    Chu Tất Tiến

 

Như ly nuớc đã đầy tăm tắp

Chỉ một giọt thêm là nuớc vỡ đầy tay

Như lưng lạc đà, hàng hoá đã chất đầy

Thêm một cọng lông cũng làm gẫy gục

Một lời cuả mày đã làm tao bật khóc

Nuớc mắt chan hoà, lã chã tuôn rơi

Trái tim tao, bỗng se thắt, rụng rời

Chân run rẩy, như bị nguời đốn ngã

Mày nhắc làm chi, chuyện QUÊ HUƠNG tàn tạ?

Khi tao đang khốn khổ nhớ quê?

Nhớ những ngày xưa, thành phố, đêm hè

Ánh trăng chiếu rọi qua cưả sổ

Cậu bé ấy, tâm hồn mở ngỏ

Nhìn trăng treo, thèm một chiếc đèn hoa

Thèm bánh Trung Thu, có miếng trứng thật to

Thèm ca hát, tay vung theo nhịp điệu

"Ánh trăng trắng ngà

Có cây đa to

Có thằng Cuội già

Ôm một mối mơ"

Những trẻ thơ, những chiếc đèn đủ kiểu

Hạnh phúc lâng lâng, mộng nở khôn cùng

Tao với mày, hớn hở chia chung

Một khúc nến, một chiếc que nhỏ bé...

Ôi! Có còn bao giờ

Tao lại đuợc nghe tiếng ru con thỏ thẻ?

Bên vách kia, những trưa nắng bồi hồi

"À ơi! Ạ ời!

Má ơi! Con muốn lấy chàng

Lấy chồng thợ bạc... á à ơi

Lấy chồng thợ bạc, đeo "dàng" cho đỏ tay..."

Có còn bao giờ

Lần qua phà Sa Đéc, nhìn lục bình trôi

Tao cũng thấy thân mình như vun vút

Theo chiếc "tắc ráng", lao về miền nào, hun hút

Có mãng cầu, có mận, trái ổi thơm

Những em bé đầu đội thúng chôm chôm

Những cặp mắt mở to như hột nhãn

Mày nhớ không?

Tuổi thanh xuân chúng ta, giữa muôn trùng súng đạn

Vẫn mê tiếng hò cuả cô gái bên sông

Những nải chuối đung đưa cạnh những hầm chông

Những tiếng hát, xen lẫn tiếng bom gầm rít

Sao tao vẫn thấy yêu quê huơng tha thiết...

Yêu bàn chân không trên ruộng lúa ngời ngời

Yêu tiếng dế kêu, tiếng ếch gọi bời bời

Con cá quẫy trên sông, lóng lánh

Tao vẫn thuơng mặt sông, vàng ánh

Buổi chiều tà, chim vỗ cánh bay qua

Đỉnh núi Fan-si-Pan, huyền thoại, mờ nhoà

Suơng khẽ rụng,

Giọt sầu mi thôn nữ

Ngọn Tản Viên, xạc xào, nghe gío hú

Nhìn sông Đà, cuộn sóng, vỡ tim ai

Mày ơi!

Tao nhớ

Hà Nội, đê Yên Phụ dài

Những cánh buớm chập chờn trong đêm vắng

Bờ hồ kia, buồi sáng mai im ắng

Chiếc thuyền con, như cơn mộng bàng hoàng..

Mà, giờ đây..

Thân viễn xứ lang thang

Không hy vọng, nhìn xóm làng xưa cũ

Không còn thấy ruộng luá vàng, suơng phủ

Không còn nghe tiếng sáo vút lưng trời

Không ánh trăng trải nhẹ trên đồi

Thông Đà Lạt, Mimosa vàng, như mộng...

Tao chỉ thấy

Đời tha huơng biển động

Không tình nguời, tình hàng xóm thân thuơng

Chỉ những lời cay độc, nhiễu nhuơng

Chỉ muốn chém giết bạn bè, nguời cùng quê, cùng xóm

Mày bảo tao hay khóc?

Buồn

Già,

Chết sớm

Nhưng làm sao, khi cuộc thế mất bình an

Khi tim tao, một nưả, cho giang san

Còn một nưả, ủ ê, tình tuyệt vọng.

Thôi mày ơi!

Viết nhiều, lòng càng động

Càng thuơng quê, dân Việt, kiếp lưu đầy

Càng muốn gào lên, một tiếng, đắng cay:

QUÊ HUƠNG ƠI! QUÊ ƠI! NHỚ LẮM!

 

                                    Chu Tất Tiến, 2/11/08