CHƯƠNG BẨY

                             RA TAY HIỆP SĨ

 

    Có tiếng x́ xào ngoài cửa. Kim quay ra để thấy một đám du đăng đang tiến vào “đăng xinh”, quán nhẩy nơi Kim làm việc. Kim chép miệng, than thầm. Lại tên Ba Lẹm. Đúng là hôm nay số xui.Vừa ra ngơ gặp ngay cô gái bán bún riêu gánh hàng đi qua. Kim muốn chuồn vào trong nhưng không kịp nữa. Ba Lẹm và hai tên đàn em đă tiến đến chỗ nàng ngồi. Chàng du đăng này hất hàm với tay khách non đang ngồi bàn với Kim:

  -Hừ! Đứng dậy, mày!

  Gă khách non kia nh́n thấy hai tên cô hồn đứng đàng sau đàn anh, biết là gặp phải thứ dữ, bèn lẳng lặng chuồn. Đỡ một chầu trả tiền.

  Kim ráng hít xong một hơi thuốc là rồi nở nụ cười gượng, đáp lại:

  -Chào anh!

   Ba Lẹm tàn tàn tiến tới, ṿng ngay tay qua định ôm vai Kim làm em phải uốn ḿnh lách ra khỏi, rồi vẫn nụ cười cầu tài của gái nhẩy, Kim giă lả:

  -Sao, các ông anh, hôm nay trông tươi tỉnh, chắc vẫn phát tài đều chứ?

  Ba Lẹm lắc đầu, thở dài:

  -Phát tài cái chó ǵ! Phát quan tài th́ có.

  Kim mỉm cười:

  -Anh nói chuyện tếu quá!

  Rồi đổi đề tài:

  -Hôm nay bận không? Uống với em vài ly nhé!

  -Uống th́ uống. Sợ ǵ?

  Kim hất hàm cho cô phụ ở quầy bia, cô bé lẹ làng bưng ra bốn cái ly, ba ly ruợu thật cho Ba Lẹm, một ly ruợu giả cho Kim, và một đĩa đậu phọng to kềnh. Hai tên đàn em đón lấy, uống lẹ làng, vừa uống vừa liếc ngang liếc dọc hết quán ba, canh chừng cho đàn anh. Mấy cử chỉ này thật ra quen lệ thôi, c̣n trong ba, mọi người mải lo bốc hốt, không ai để ư ai. Các cô gái nhẩy thành thạo th́ lượn qua lượn lại, khêu gợi khách hàng. Vài cô ngồi luôn lên đùi khách, lẳng lơ.

   Ba Lẹm chậm chạp uống hết ly, dáng vẻ rất đại ca, trong khi  Kim nâng ly lên, nhấp môi cho phải phép. Vừa đặt ly xuống, Kim rít thêm một hơi thuốc lá rồi chào mời:

  -Làm thêm ly nữa nhé, anh Ba?

  Gật đầu một cái cho xong lời mời, tay Ba Lẹm với tới Kim liền:

  -Ngồi sang đây với anh! Ngồi với anh rồi muốn uống bao nhiêu anh cũng chiều. Nhưng đừng có giả bộ nữa, anh nóng mặt lên là đập tan cái “đăng xinh” này ra đó. Đủ..

  Kim vội đưa tay bịt miệng Ba Lẹm không cho nói tiếp, cô bé cười cợt:

  -Có ǵ mà nóng vậy, anh Ba! Em ở đây mà, đâu có đi đâu.

  Ba Lẹm hừ hừ trong cổ:

  -Đừng đóng kịch với anh nữa. Hôm nay em có đi chơi với anh không?

  Kim cười nhẹ:

  -Anh không nh́n thấy em mệt hả? Hôm nay em bệnh..

  -Bệnh ǵ?

   -Bệnh... ấy ấy.. Anh tha cho em nhé.

  Ba Lẹm đập tay cái “chát” trên mặt bàn:

  -Đ. m! Lại đóng kịch nữa! Bệnh th́ ở nhà mẹ nó đi, đi làm làm ǵ?

  Cú đập làm cho mấy cái ly và đĩa đậu phọng tung lên. Đậu văng tứ tung, trong lúc khách đổ xô mắt nh́n vào chỗ hai người.

  Kim cười cợt,  níu lấy tay anh chàng du đăng:

  -Làm ǵ mà nóng thế! Em bệnh thật mà. Anh thông cảm cho. Em có muốn nói dối anh đâu.

  Tia nh́n cầu khẩn và lời nói tha thiết của Kim Sa Lem làm tim du đăng chùng lại. Anh chàng hừm hừm nh́n Kim, nhưng không nói ǵ thêm. Chị chủ “đăng xinh” đon đả chạy lại:

  -Anh Ba! Anh Ba! Muốn em nào? Thiếu ǵ em ngoài kia muốn đi chơi với anh Ba. Em nào cũng ngon lành hết á. Anh chọn em nào? Để em nói một tiếng là mấy em đi liền.

  Ba Lẹm vùng vằng đứng dậy:

  -Đây không cần em nào hết. Dẹp đi!

  Nói xong, tḥ tay vào ví, móc ra một nắm bạc và ném mạnh xuống bàn. Hắn quay ra nh́n hai tên đàn em, hất hàm:

 -Đi! mầy!

 Hai tên du đăng lập tức đứng dậy, một đứa đi trước mở đường, một tên đi sau đoạn hậu. Cả ba tiến ra khỏi ba. Khi đến gần cửa, một tên bất thần quay lại, đá chiếc ghế ở gần cửa văng ra đánh “sầm” một tiếng khiến quán bia giật ḿnh.

  Kim quay lại, thở dài. Em hít nốt một hơi thuốc lá nữa rồi nói với chị chủ:

  -Thôi! Hôm nay em cũng mệt rồi, cho em về.

  Chị chủ c̣n cố níu kéo nhưng Kim cương quyết ra về. Cô bé vào trong “toa lét” sửa soạn một chút và lấy ví xong là gật đầu chào chị chủ:

  -Em về, chị.

  Không dám trái ư cục cưng hái ra tiền cho quán, chị chủ tươi tỉnh:

  -Ừ th́ thôi, em về, ráng uống thuốc bổ nhé. Mai lại.

  -Vâng.

  Cô bé bước ra khỏi quán nồng nặc khói thuốc và hơi người, thấy khỏe ra. Nhưng tự nhiên, buồn buồn, Kim không đứng đón xích lô tại cửa lại bước chậm răi trên hè phố, ngược về phía đường Nguyễn Huệ. Đường phố đă vắng người. Giờ này chỉ c̣n dân ăn sương, dân chơi về khuya đi trên những chiếc xe xích lô, xe hơi loại nhỏ, “Simca” của Pháp, hay “Đơ Sơ Vô” cũng của Pháp, lúc nào cũng gật gật cái đầu máy. Một số chạy xe gắn máy “Mobilette” (25) xanh hay đen, vài chàng đi “Gơben”(26)  hay Puch”(27) le lói. Thỉnh thoảng mới thấy một người phóng xe “Vespa” (28) vèo qua. Xe đạp khuya cũng có vài chàng, g̣ lưng chở đào trên yên sau. Các cửa tiệm đă đóng gần hết. Những ánh đèn hắt ra từ những khe hở làm cho mặt đường bị chia ra bởi những nét sáng lóng lánh.

  Kim Sa Lem cúi đầu. Hai tay thọc sâu vào túi áo khoác. Cô bé thấy đầu óc rỗng không, chỉ có những nhọc mệt, chán nản. Bước đi vô hồn qua những ngơ nhỏ tối tăm.

  Bất th́nh ĺnh, khi vừa qua một khe nhỏ cắt ngang con đường lớn, một bàn tay chụp lấy Kim lôi ào vào ngơ. Kim hốt hoảng, toan há mồm kêu, liền bị một bàn tay khác bịt chặt. Liền đó, có giọng nói hổn hển bên tai:

  -Im! Kêu lên là tao giết!

  Một nỗi sợ hăi bùng lên trong đầu cô bé. Kim thấy hai chân nhũn ra, hơi thở muốn đứt đoạn. Chết rồi! Ḿnh dám bị hiếp rồi bị giết chết trong ngơ hẹp này rồi! Trời ơi! Ai cứu tôi với!

  Hai bàn tay nháp nhúa kia lôi sềnh sệch cô bé vào phía trong bóng tối. Có hai giọng nói hổn hển, chứ không phải một:

  -Đ. m! C̣n chờ ǵ nữa!

  Lập tức một bàn tay khác chụp lấy Kim, tuột xuống. Kim Sa Lem rúm người lại, vẫy vùng bằng hết sức b́nh sinh, nhưng có tới bốn bàn tay lận, mà cánh tay nào cũng khỏe như voi, nên chỉ thở hổn hển mà không gỡ được ǵ. Thôi, rồi, chết ḿnh rồi. Kim chỉ kịp nghĩ đến mẹ và muốn nhắm mắt thiếp đi.

  Nhưng vừa lúc ấy, chợt có tiếng nói nhỏ nhẹ:

  -Bỏ cô ấy ra, hai anh kia!

  Sức mạnh đè trên người Kim bỗng nhiên nhẹ đi, nhưng vẫn c̣n hai tay gh́ chặt. Kim cố xoay người để nh́n thấy một khuôn mặt thứ ba, trẻ hơn và một giọng nói thanh tao:

  -Tôi nói lại, hai anh bỏ cô ấy ra.

   Tên du đăng định làm hỗn “gừ” một tiếng lớn rồi phóng tới người thanh niên kia với một cú đấm rất mạnh, cú đấm tức tối v́ bị phá thối và cũng v́ sợ hăi. Tấn, chàng thanh niên kia chính là Tấn, nhẹ nhàng lách sang một bên, và dùng một đ̣n Irimi Nage của Hiệp khí Đạo bắt lấy cú đấm ấy, đồng thời bẻ quặp khuỷu tay địch thủ lại, trong khi chân bước tới chận ngay vào nhượng chân sau của tên côn đồ. Tên này bị bẻ cong người ra sau, miệng ú ớ “ái! ái!” Không kịp kêu thêm tiếng thứ ba, nửa người trên của hắn đă bị sức đè quá mạnh làm hai đầu gối tự động gập lại. Tấn dập thêm một cú Atemi vào cổ, thế là cu cậu nằm thẳng cẳng. Tên c̣n lại đang giữ  Kim trong tay, thấy bạn bị nguy, đành phải bỏ mồi. Nhưng v́ đă chứng kiến bạn bị hạ quá nhanh, chắc là chàng thanh niên kia có vơ, nên tên du đăng này vội rút ra con dao bấm dài, bấm một phát. “Tách”, lưỡi dao bật ra sáng loáng theo ánh đèn leo lét của vài cánh cửa sổ đóng không kín. Kim hốt hoảng, kêu lên:

  -Anh, coi chừng! Nó có dao!

Tấn cười ruồi:

  -Dao mà thiếu búa cũng chả làm được cái ǵ!

  Tức lồng lộn, tên hiếp dâm kia nhào tới, vung dao vào mặt Tấn. Xui cho nó là gặp tay vơ nghệ vào loại khá, nên khi lưỡi dao kia vừa lướt tới trước mặt, Tấn giơ tay trái lên chặn ngang cánh tay của hắn, cùng lúc tay phải luồn ra phía sau cánh tay cầm dao, ṿng ngược ra trước, nắm lấy cườm tay cầm dao của tên đó, bẻ ngược lại. Với một tay chặn, một tay bẻ, th́ cánh tay cầm dao kia chịu không nổi, phải gập lại ngay, đau thấu trời xanh. Tấn ra lệnh:

  -Buông!

  Tức th́ con dao rớt ngay xuống đất kêu “keng” một tiếng. Tấn khoèo luôn chân phải của ḿnh vào chân phải của tên du đăng hiếp gái này, hắn ngă vật đầu ra sau. Tiếng động gây ra bởi sự va chạm giữa sọ người và gạch xi măng nghe khô khan như  tiếng gạch vỡ.

   Kim tỉnh người, chạy lại chỗ Tấn, lắp bắp:

  -Anh! Anh đánh hay quá!

  Tấn cười nhẹ. Anh đứng nh́n hai thằng nằm ngửa trên mặt đất, rên rỉ. Suy nghĩ một vài giây, anh cúi xuống, nhặt con dao lên, nói với Kim:

  -Cô quay mặt đi, đừng nh́n.

  Kim chẵng hiểu ǵ, muốn ṭ ṃ xem Tấn làm ǵ, nhưng cũng từ từ quay đi. Tấn cúi xuống tên nằm ngoài, lột một chiếc săng đan của nó ra, rồi nói nhỏ:

  -Cho mày hết cơ hội hiếp gái nhà lành nữa nhé!

  Đoạn anh dùng tay trái bịt mồm nó, tay phải thọc sâu lưỡi dao vào chỗ  gót chân của tên du đăng, nơi sợi gân chân lồi lên. Tên du đăng muốn rú lên nhưng v́ mồm bị bịt chặt nên chĩ c̣n biết cong ngụi quằn quại. Làm xong tên thứ nhất, Tấn lẳng lặng làm tiếp tên thứ hai. Cũng chỉ tiếng hực hục trong cổ và những thớ thịt quằn quại. Thi hành xong, Tấn c̣n ghé xuống nói với hai tên đau sắp chết:

  -Tao tha cho mày, không cắt dế của mày là phúc rồi. Từ này, đừng giở tṛ hiếp gái nữa nhé. 

   Rồi Tấn đứng lên, quay về phía Kim lúc ấy đang run rẩy v́ máu me, v́ khung cảnh rợn người của hai thân thể vật qua vật lại, hổn hễn, tru lên như chó sói, nói:

  -Cô về đâu? Tôi đưa cô về. Trời tối lắm rồi.

   Một vài khung cửa sổ mở ra vội vă rồi đóng lại để kịp cho Kim nh́n thấy chàng thanh niên khá đẹp trai, trắng trẻo đang nh́n ḿnh cười nhẹ. Em kinh ngạc sao lại có người thư sinh thế mà ra tay ác như thế được? Kim đâu biết từ ngày đi cướp cạn với Trịnh đến nay, Tấn đă dầy dạn giang hồ ra, và đă thực hiện thêm nhiều vụ cướp nữa, nhưng dĩ nhiên, chỉ cướp của những tay công tử bột những món đồ nhẹ như xe đạp, bút máy Parker, dây chuyền, đôi khi lấy ví nữa. Theo kinh nghiệm mà Trịnh dậy cho Tấn, đă làm th́ không sợ, đă sợ th́ không làm. Và đă làm th́ phải làm cho tới cữ, “tới luôn đi bác tài”, làm nửa chừng là chết ḿnh mà hỏng việc. Nên việc hôm nay, Tấn cắt gân hai gă côn đồ cũng là làm cho chót, để nó sợ điên luôn, hết dám thù hằn, không dám nghĩ đến chuyện kiếm ḿnh mà trả thù. Cũng nhân cơ hội này, trừ khử đi hai mối họa cho con gái con nhà lành. Bất chợt, Tấn thở dài. Anh cũng là một mối họa cho mấy thằng con nhà giầu mà hay thích le lói. Đâu có ǵ khác đâu. Tấn ngửa mặt lên trời, mắt anh nhăn lại. Lạy Chúa, con là kẻ tội lỗi ngập đầu. “Mea culpa, mea culpa...”

  Kim ngạc nhiên thấy thái độ của Tấn. Anh chàng này cũng lạ lùng thật. Hai người song song bước, gơ những tiếng gót giầy vang vang trên mặt đường về đêm, không ai nói với ai lời nào. Măi chừng vài phút sau, Tấn lại mở lời:

  -Cô về đâu?

  Kim không trả lời. Lần đầu tiên trong mấy năm nay, giang hồ gái đĩ, em mới thấy có cảm giác là lạ khi đi song song với một chàng thanh niên kỳ bí, dữ dằn, mạnh bạo nhưng lại có vẻ nhàn hạ, thung dung, với tiếng nói dịu dàng, làm người nghe thoải mái. Em liếc sang nh́n Tấn. Anh vẫn mơ hồ, nghĩ ngợi đâu đâu, hỏi Kim xong cũng không cần chờ câu trả lời.

  Rụt rè, Kim đề nghị:

  -Hay là... ḿnh... đi ra bờ sông, uống nước nghe?

  Tấn nhún vai:

  -Cũng được.

  Anh chẳng hề liếc qua để nh́n Kim một lần. Kim hơi tự ái. Dầu ǵ ḿnh cũng là cô gái đẹp. Nếu không ngồi ở “đăng xinh”, thiếu ǵ chàng công tử con nhà lành cầu cạnh ḿnh. Để khỏa lấp sự bực bội, Kim móc ví ra, lấy một điếu Salem ra định gắn vào môi, nhưng chợt nh́n ngang mặt Tấn, thoáng thấy một nét nhăn, cô bé liền thay đổi ư định hút thuốc, cất thuốc lại vào ví. Mặt Tấn dịu lại. Anh hơi cúi đầu, thở dài liền hai hơi. Không nhịn được, Kim cất tiếng hỏi:

  -Sao anh hay thở dài quá vậy?

  Tấn nói mà không nh́n Kim:

  -Đời có ǵ vui mà phải cười hoài?

   Câu nói chán chường làm Kim thêm thắc mắc, ṭ ṃ. Cô bé “hừ” nhẹ trong cổ:

   -Bộ... anh buồn lắm hả?

  Tấn lắc đầu:

  -Không buồn, không vui.

   -Tại sao?

  -Chẳng biết làm sao nữa.

   Đột nhiên, không biết v́ lư do ǵ, có lẽ v́ sự căng thẳng trong Tấn đă được bốc ra ngoài sau màn đánh đấm vừa rồi, anh bật lên pha tṛ:

  -Làm sao cũng chẳng làm sao, dẫu chẳng ra ǵ, cũng chẳng làm chi. Làm chi cũng chẳng làm chi, dẫu có thế nào, cũng chẳng làm sao.

   Câu nói giỡn làm Kim bật cười lên khanh khách. Tiếng cười hồn nhiên thuở nào chợt về với cô bé. Kim không ngừng cười được, em cười chẩy cả nước mắt. Làm như tất cả uất hận, bất măn, buồn chán đă được dịp bùng ra trong tiếng cười ngặt nghẽo này. Tấn ngơ ngác đứng nh́n Kim cười, anh chẳng hiểu sao Kim lại có thể cười dữ dội như thế được, đâu có ngờ là câu nói giỡn của anh chỉ là cái diêm quẹt châm vào một khối thuốc nổ đă âm ỉ sẳn.

  Cười đă, Kim hinh hích lấy khăn tay ra chùi nước mắt. V́ không để ư, nên những vệt phấn son trên mặt bị loang ra. Tấn nh́n những vệt son môi, vẽ mắt ấy tèm lem trên mặt cô bé, tự nhiên thấy tức cười. Anh nhớ tới anh hề Tư Vững trong đoàn kịch Kim Chung, Tiếng chuông vàng Thủ đô nổi tiếng từ thập niên 50 mà anh đă từng đi xem với mẹ ngày xưa. Bây giờ tới lượt Tấn cười. Anh gập ḿnh xuống cười hắc hắc. Cô bé thấy Tấn cười, cũng bị lây theo. Cả hai cười nghiêng ngả đến nỗi Kim đứng không vững nữa phải đảo người vào tay Tấn. Anh vội giơ tay ra đỡ.  Khi bàn tay anh vừa chạm vào thân thể mềm mại, tṛn trịa của Kim, anh chợt giật ḿnh, rụt tay về, làm Kim mất thăng bằng muốn ngă luôn vào ḷng Tấn làm anh càng bối rối thêm. Tấn lúng túng, cố gắng kềm lại cho hai người khỏi ngă xuống đường, do đó hai thân thể như quyện vào nhau. Kim cũng chợt đỏ mặt, cô bé sau bao nhiêu năm va chạm xác thịt đă hầu như dầy dạn, nay bất ngờ lại có cảm giác gái trinh bị xúc phạm.  Kim đẩy tay Tấn ra, ráng đứng một ḿnh. Hai người im lặng và cùng cảm thấy khó thở.

   Một lúc sau, Tấn vẫn chủ động trước:

  -Thôi, ḿnh về nhé!

  Chữ “ḿnh” thốt ra trong không khí ban đêm nhẹ nhàng, trong cái thoang thoảng của làn gió nhẹ, trong yên tĩnh của khoảnh khắc trời đêm không có tiếng xe máy, làm Kim tự nhiên xôn xao. Cô bé mở to mắt nh́n Tấn trong vài giây khiến anh ngượng ngịu cúi đầu. Vẻ ngượng ngịu của anh làm Kim càng thêm nao nức, bồn chồn. Cô hỏi nhỏ:

  -Em quên, chưa hỏi anh tên ǵ?

  Tấn đáp sẽ:

  -Tấn.

   -Tên giống người. Anh lúc nào cũng đứng tấn.

  Chợt thấy ḿnh bạo quá, Kim e thẹn, quay đi. Cô bé, chỉ qua một thời gian ngắn ngủi, đă biến đổi thật nhanh, đă bắt đầu thấy trở lại những cảm giác của thời con gái. Dĩ nhiên, không thể nào xóa nổi những trơ trẽn của một cô gái nhẩy nhưng đă phần nào ḥa tan vào nét tự nhiên của lứa tuổi hai mươi.

  C̣n Tấn th́ cũng bất ngờ phập phồng, mất b́nh tĩnh. Cặp mắt to đen, thăm thẳm của Kim làm Tấn mất thoải mái. Anh có cảm tưởng như ḿnh mới ch́m vào trong một cái ǵ bí hiểm ghê lắm mà với tuổi thanh niên mới lớn, chưa hề kinh nghiệm được. Sau một lúc lâu, cố lấy lại b́nh tĩnh của một tên giang hồ đại đạo, anh lặp lại câu nói hồi năy:

  -Cô về đâu?

   Kim không trả lời câu hỏi của Tấn mà lại nói một câu không ăn nhập ǵ với câu hỏi ấy:

   -Em tên Kim.

   Tấn hồi hộp:

  -Kim.. về đâu, tôi đưa về?

   Yên lặng một phút. Kim lại nói một câu lạc điệu:

  -Ḿnh đi ra bến tầu.

   Không hỏi thêm, Tấn lẳng lặng đi bên Kim ra hướng cảng. Từ xa, khách sạn Majestic đứng sừng sững với những ngọn đèn sáng trên tấm bảng hiệu. Tấn và Kim không ai nói với ai một lời, chỉ sóng bước bên nhau, băng qua đường, vào khu có những chiếc ghế đá trắng hồng. Hai người ngồi xuống, nh́n ra sông, nh́n vào những con tầu nằm ụ khổng lồ, đen đủi trong bóng đêm. Cả cảng ch́m ngập trong không khí miên man của đêm.

   Kim mở lời trước:

  -Anh có ở gần đây không?

  Tấn cười buồn:

  -Tôi.. tôi không có nhà.

  Ngạc nhiên, cô bé nh́n thẳng vào mặt Tấn:

  -Anh nói sao? Không có nhà? Thế ở đâu?

  Tấn tỉnh bơ:

  -Ngủ trên mặt đường, dưới gầm xe đ̣, trên xích lô, hay ngoài hè nhà người ta.

  Không tin nổi những chuyện hoang đường như vậy, Kim gặng:

  -Anh nói kỳ cục, em không tin. Tại sao?

  Nh́n vào đôi mắt đẹp của Kim, Tấn tự nhiên thấy ḿnh mất tự chủ. Anh thấy ḿnh không cầm nổi việc tâm sự những uất hận lúc nào cũng vỗ bờ trong tâm tưởng với người con gái mới quen này:

  -Tôi bỏ nhà đi lâu rồi. Có ở nhờ nhà người bạn, nhưng thỉnh thoảng thôi, không lẽ ngày nào cũng vác mặt về đó, nên tôi vẫn ngủ ngoài đường thường hơn. Đôi khi tôi đợi đến thật khuya, lẻn vào nhà anh tôi, có hàng hiên rộng trước nhà, tôi trèo qua bức tường thấp đó, nằm dài  xuống ngủ. Sáng sớm, đợi mấy ông xích lô gọi nhau đi uống cà phê, tôi lại leo ra, đi lang thang cho hết ngày.

  -Trời đất! Tệ hại đến như vậy sao?

  -C̣n tệ hơn nữa ḱa. Có hôm, tôi ngủ dưới gầm xe đ̣ ở bến Chợ lớn, sáng ra, tài xế cho xe chạy, không biết có tôi ngủ dưới đó, tí nữa th́ cán chết bẹp.

  Tấn cười:

  -Hôm khác, tôi nằm trên một chiếc xích lô để ngoài đường, chủ xe quên không khóa bánh, tôi ngủ mơ, dẫy dụa sao mà chiếc xe chạy ra giữa đường, chút nữa xe hơi đụng phải. Cô tưởng tượng xem, đang ngủ say, bỗng thấy ḿnh lao ra vun vút, chẳng hiểu ất giáp ǵ, choàng dậy mà vẫn không hiểu ḿnh ở đâu, chỉ thấy gió thổi và tiếng người la hét um xùm, nháo nhào lên. Tức cười quá!

   Nói xong, Tấn cười hồn nhiên. Kim thấy tim ḿnh thắt lại. Sao lại có người đau khổ thế nhỉ? Cũng không thua ǵ ḿnh, cũng bị đời vứt bỏ. Mà trông người ngợm lại ngon lành như thế kia, ai mà tin được? Nhưng mà, phải tin. Những lời chân thành ấy, không phải nói dỡn. Cô bé nh́n kỹ Tấn hơn:

  -Thế ... làm sao mà sống?

   Tấn cũng nh́n thẳng vào mắt Kim, chậm răi:

  -Tôi đi cướp giật!

  Lại một tin bất ngờ nữa. Kim cố căng mắt ra nh́n vào mắt Tấn, xem có phần nào trung thực nhưng chỉ thấy một nỗi xót xa dâng tràn. Kim định hỏi chi tiết nhưng lại chuyển đề tài:

  -Sao.. anh không đi làm?

  -Tôi có tính chứ! Có đi làm rồi, nhưng bỏ. Một bà mợ cho tôi đi phụ bán thịt ḅ với bà ấy ở chợ Tân Định. Nhiệm vụ tôi là chặt thịt. Tối ngày tôi chặt như điên, và tối ngày tôi chỉ nghe thấy “bán cho tôi miếng mông này đi, đừng lấy cái vú đó, vú ǵ vừa già vừa dai nhách hà, nhai không được!”

  Kim cười muốn tắt thở, rồi ho sặc sụa. Em cố nói qua làn nước mắt:

  -Anh làm em cười muốn chết.

  Tấn c̣n bồi thêm:

  -Chưa hết đâu, có bà chằng tinh gấu ngựa mắng xa xả: “Cái mông này đầy lông mà cũng bán cho tôi hả? Thứ nái xề này đẻ cũng phải chục lứa rồi! Da th́ dầy như vỏ cao su, mỡ th́ nhẽo như cứt con nít” Đang tức ḿnh v́ bị con em họ nó khinh dễ,  nó nh́n tôi mà bịt mũi, c̣n bị bà ta làm cho tôi một tăng, tôi tức quá, mới nói: “Thưa bà, chỗ lông này hơi dầy, tôi cạo chưa sạch. Nếu bà muốn cạo lông cho sạch, bà đứng chờ đây, tôi cạo lông cho bà.” Bả ấy tím mặt, chửi ngay: “Đồ chó!” Tôi lên cơn điên: “Đúng, tôi là chó đực đây! Chó đực hỏi chó cái muốn ǵ?” Bà ấy cút thẳng, nhưng mà mợ tôi gọi tôi, nói: “Cháu làm thế mợ hết khách, cháu đi t́m việc khác vậy.” Thế là mợ tôi đuổi tôi đi.

  Kim lại cười ngặt nghẹo. Cô bé không tưởng tượng nổi chàng trai này lại ghê gớm thế. Mồm miệng cũng lanh lắm. Nhưng sao vẫn c̣n chất hồn nhiên như vậy? Giữa ma và hiền nhân, anh là con người nào?

  Tấn cũng không hiểu sao anh lại trổ hết tâm sự với người con gái này mà anh chắc rằng không phải con nhà lành rồi. Đêm hôm ai lại đi tà tà trên phố vắng. C̣n phấn son nữa. Tuy không đậm đà như mấy cô đứng đường khác, xanh đỏ ḷe loẹt nhưng cũng là phấn son con nhà rách. Anh lắc đầu xua đuổi những ư tưởng xấu xa đi.

  Chờ một lúc vuốt ngực cho hết cơn cười, Kim lại hỏi: 

  -Thế c̣n họ hàng, bà con?

  -Chả ai thích dính dáng ǵ đến một thằng bà con thất nghiệp, không tương lai. Họ cứ coi như không có tôi cho nhẹ nợ.

   -Vậy, thường ngày, anh ăn uống ở đâu?

  -Thất thường lắm, ngày nào có tiền th́ ăn cơm thố, cứ ba thố cơm trắng thêm một đĩa rau cải và một quả trứng chiên là no bụng. Ngày nào hết tiền th́ nhịn. Có khi tôi nhịn cả hai ba ngày, đói lả đi. Đi đứng không nổi, phải tựa lưng vào cột đèn cho khỏi ngă.

   Tấn trầm giọng:

   -Kẹt lắm lại chạy đến một ông anh bà con. Ông này tốt lắm, nhưng cũng nghèo, làm nghề dậy học tư, dậy giờ, không khá giả ǵ v́ c̣n bố mẹ phải cấp dưỡng. Nhiều khi tới gặp lúc anh ấy không có tiền, anh ấy chỉ đủ tiền rủ đi ăn cháo trắng với muối. Có khi ăn cháo với cà pháo. Có khi ăn được ổ bánh ḿ th́ thấy như lên tiên. Nhất là bánh ḿ nóng mà có rưới sốt “mayone” lên th́ tuyệt cú mèo. Cắn vào miệng xong, nước sốt chẩy ra miệng, lấy lưỡi liếm lại thấy đă lắm!

   Ngừng lại giây lát, Tấn tiếp tục kể lể. Lỡ trớn rồi, “tới luôn đi, bác tài”:

  -Nói về ông anh họ, ông này tuyệt luân. Có lần đi vào ngơ thăm ông anh, tôi bị con em họ chặn đường đ̣i một món nợ một trăm đồng, nó cầm cái que gơ cành cạch lên tường, hăm dọa tôi lung tung. May sao mà ông anh tôi đang ở nhà  lúc đó, nh́n thấy sự việc, ổng mới chạy ra, la con nhỏ kia: “Cô làm ǵ mà dữ dằn quá thế! Nó nợ cô bao nhiêu, cô cứ ghi vào sổ tôi, tôi trả cho. Có một trăm bạc mà làm như cả gia tài!” Rồi ông yên ủi tôi cho tôi khỏi rơi nước mắt.

  Trời ơi! Con người này sao lại có thể kể về cuộc đời đau khổ của ḿnh một cách thản nhiên như vậy được! Kim lại mở to đôi mắt nai của em ra mà thu lấy h́nh ảnh một chàng thư sinh mà.. đôi lúc dữ dằn quá. Vừa hiền, vừa ác! Vừa ngây thơ, vừa vô số tội! Tại sao lại có người như thế này được nhỉ? Cô bé thấy cả tâm hồn ḿnh đang mở rộng vào một thế giới lạ lùng, cuốn hút cô lên lâng lâng.

   Cặp thanh niên nam nữ ngồi tâm sự lăng quăng măi, đến một lúc, Kim giật ḿnh nh́n lại phố:

  -Chết, khuya quá rồi, ḿnh đi về nhé.

  Tấn đứng dậy:

  -Ừ nhỉ. Nói chuyện mà quên cả đêm.

  Rồi hỏi:

  -Kim về đâu?

  Bây giờ, em mới trả lời:

  -Em ở Khánh Hội.

  -Tôi đưa em về.

  Kim đứng nh́n Tấn kêu xích lô. Dáng anh thong dong không chút nào có vẻ du đăng cả, không chút nào nói lên rằng anh vừa mới cắt gân hai thằng hiếp dâm. Áo sơ mi trắng bỏ trong quần, giầy đen bóng, trông Tấn như một thư sinh. Kim lắc đầu để xua một ư nghĩ mới chợt đến: Như người yêu Kim. Cô bé nh́n theo tay anh đang ngoắc xe. Một chiếc xe trờ tới. Tấn quay lại:

  -Lên xe, Kim.

  Cô bé khép nép bước lên xe trước, Tấn leo lên sau. Sự va chạm hai thân thể làm Kim nóng bừng người. Tấn cố ngồi dịch ra trước, để tránh dựa vào cặp mông căng và mịn của Kim. Anh chống hai tay lên cằm, vờ suy nghĩ nhưng trí óc anh lăng đăng, mông lung, chẳng có ư tưởng nào ra hồn. Tim anh đập nhanh hơn ngày thường, nhanh hơn lúc anh chuẩn bị xông vào một tên công tử nào đó, chụp lấy đồ của hắn, một tay giơ lên, hăm dọa, hay có khi đập xuống một nhát Atemi.

Đường phố về đêm im lặng như một giải lụa trong lúc tâm hồn Tấn nổi sóng cồn cào. Tiếng cút kít của sợi xích xe cứ vang lên đều đều giữa một không gian yên ắng như một điệu nhạc kỳ dị. Thỉnh thoảng lại ḥa nhịp với những tiếng rao hàng khuya: “Ai... vịt.... lộ... ộ...n.... khô....ôn....g?” hoặc “Bá...á....nh... ḅ...̣.... đơ.... ơi...” cùng với tiếng xực tắc của gánh hủ tiếu rong ghe buồn bă, mênh mang. Cả hai ngồi im lặng, h́nh như họ cùng lắng nghe tiếng thở dài của nhau nữa, những tiếng thở dài nói lên bao điều chôn dấu, xót xa...

  Chiếc xích lô vẫn chao đi về hướng bến tầu có những ánh đèn đỏ quạch như mắt người say ruợu.

 

(Xem tiếp phần 3)